Old school Easter eggs.
Img 5
Chuyện xảy ra thực tình cờ, đúng năm năm sau ngày Cầm bỏ gian phòng này đi. Năm năm, bức chân dung của nàng vẫn còn lại trên tường, mái tóc dài như rong, màu áo tím, tím đến cả ánh mắt.Mắt nàng sâu thẳm, rợn người. Đã bao năm nàng ngồi đó, thầm lặng tham dự vào cuộc đời tôi - cho đến buổi chiều
hôm ấy...

Túc đến tìm tôi ở cổng cơ quan, lúc tôi vừa chủ trì xong một buổi họp quan trọng. Hắn luôn luôn biết rõ lúc nào đầu óc tôi căng thẳng, mệt mỏi và luôn tìm được những lý do rất bất ngờ. Có hôm hắn trịnh trọng tuyên bố: "Tao chiêu đãi mầy... nhân ngày giỗ bố tao". Có khi thì "Nhân kỷ niệm ngày tao yêu lần đầu", có khi thì nhân danh ngày rằm, ngày vía gì đó. Chiều hôm ấy, như mọi lần, hắn gợi ý "chiêu đãi" tôi bằng cách đi kiếm một đứa con gái về để chung vui. Tôi cười, không đồng tình cũng không phản đối. Từ lúc tôi có tiền và bắt đầu lao vào cuộc ănchơi, Túc đã dẫn đến quá nhiều loại đàn bà con gái đến nỗi không nhìn vào một phụ nữ nào mà tôi không cảm thấy nghi ngờ. Tất cả bọn họ đối với tôi đã trở thành một món ăn vừa chán nhàm vừa không thể thiếu.
Túc đến tìm tôi ở cổng cơ quan, lúc tôi vừa chủ trì xong một buổi họp quan trọng. Hắn luôn luôn biết rõ lúc nào đầu óc tôi căng thẳng, mệt mỏi và luôn tìm được những lý do rất bất ngờ. Có hôm hắn trịnh trọng tuyên bố: "Tao chiêu đãi mầy... nhân ngày giỗ bố tao". Có khi thì "Nhân kỷ niệm ngày tao yêu lần đầu", có khi thì nhân danh ngày rằm, ngày vía gì đó. Chiều hôm ấy, như mọi lần, hắn gợi ý "chiêu đãi" tôi bằng cách đi kiếm một đứa con gái về để chung vui. Tôi cười, không đồng tình cũng không phản đối. Từ lúc tôi có tiền và bắt đầu lao vào cuộc ănchơi, Túc đã dẫn đến quá nhiều loại đàn bà con gái đến nỗi không nhìn vào một phụ nữ nào mà tôi không cảm thấy nghi ngờ. Tất cả bọn họ đối với tôi đã trở thành một món ăn vừa chán nhàm vừa không thể thiếu.
Trời xẩm tối, tôi về phòng. Không có
xe Túc dưới chân cầu thang. Một dòng phấn trên chiếc bảng con: "Tao có việc gấp, sẽ trở lại ngay". Hừm. Việc gấp Tôi nhún vai. Không khí lạnh phả vào mặt, tê tái thú vị. "Tách" một cái, cửa mở, trước mặt tôi là một khoảng tối mờ với tiếng muỗi vo ve... tôi sờ soạng bật công tắc. Ánh đèn rực sáng. Như mọi lần, bức tranh mầu tím đập vào mắt tôi. Nhưng lần này, trước bức tranh có một thiếu nữ ngồi im lặng.

Tôi đến gần. Một cô bé chừng mười
sáu tuổi thu mình trên chiếc ghế mây,hai tay bó gối. Vóc người tròn trĩnh với chiếc áo gió mầu mận chín. Đôi mắt mở to kinh ngạc đầy vẻ bỡ ngỡ trẻ thơ. Tôi rùng mình vì một cảm giác vừa thích thú vừa ghê tởm. "Mẹ kiếp, thế này thì có lẽ thần thánh cũng có thể làm dỏm được, trời ạ!".

Tôi chậm rãi ngồi xuống mép giường,chậm rãi hút hết điếu thuốc, quẳng mẩu đầu lọc vào sọt. "Lại đây". Tôi hất hàm gọi. Cô gái ngoan ngoãn đứng dậy, rồi lại ngồi xuống. Tôi bước đến,nâng cằm cô bé:
- Em tên gì?
Cô ta rụt rè, giọng khản đi:
- Ái. Một cái tên quen quen! Nhưng quan trọng gì, thường đây là cái tên giả.Điều cần thiết là có một cái từ để gọi,dù trong một đêm thôi. Tôi cúi xuốngđịnh bế bổng cô ta lên.

Trông con nít quá, vẻ măng sữa trên
làn da và đôi mắt làm tôi thấy ghê ghê,nhưng thực tình mà nói, có thể làm gì hơn trong lúc này!
Và chuyện bất ngờ xảy ra ngoài dự
đoán. Khi tôi chạm vào vai cô gái, cô đứng phắt dậy, mặt mũi tái xanh và khuỵ xuống. Hoảng hốt, tôi đặt cô lên giường, cuống quýt mở các cúc áo bó chặt lấy cô. Chợt tôi sững người: Dưới cổ, một vết ruồi son đỏ tươi, như một hạt đậu xinh xinh. "Ái Duy..." Trời ơi,đúng là Ái Duy rồi !". Hình như nghe gọi đúng tên mình, đôi mắt hôn mê nhắm nghiền của thiếu nữ hé mở.
Trong vẻ ngái ngủ ngây dại đó, tôi
nhận ra đứa bé học trò mười năm trước.

Năm ấy Ái Duy lên bảy, tôi vừa vào đại học. Tôi là người dạy kèm, vừa là bạn của cô bé Ái mồ côi mẹ. Cha Ái Duy là Giám đốc một cơ quan lớn trong thành phố. Ông luôn bận rộn với công việc và thường xuyên vắng nhà. Trong căn nhà rộng, u nhã, lạnh lẽo chỉ còn hai chúng tôi với một bà cô nghễnh ngãng, nếu không kể một bầy chim câu ở mé trái hiên nhà và vô số nhân vật trong những cuốn chuyện cổ trên
giá sách. Ái là một cô bé hơi kỳ cục, vừa ngoan hiền vừa bướng bỉnh. Cô bé yêu bố một cách kỳ lạ và đã quen nghĩ về bố như một phẩm chất siêu việt. Ái thèm biểu lộ tình thương hết sức, và vì bố luôn vắng mặt, cái tình cảm trẻ con sôi trào chan chứa ấy được san sẻ qua tôi.
Ái Duy đã vẽ bao nhiêu bức tranh với hộp mầu tôi mua cho, rồi chính tôi đã dán những bức tranh ấy lên bốn bức vách của phòng học - gian phòng nhỏ có những cửa sổ viền hoa tím xinh xinh. Những bức tranh đã ghi lại cả thế giới cỏn con của anh em tôi. Này đây là ông bố với cặp kính trắng và cái áo kiểu Tôn Trung Sơn, tay cầm chùm chìa khóa - khóa xe hon đa, khóa tủ,khóa nhà, khóa phòng giấy, khóa tủ hồ sơ... cô bé đã cố công đặc tả hình thù từng chiếc một. Bà cô nghễnh ngãng thì luôn luôn có chiếc chảo to trên tay. "Em thích nhất là lúc cô đang chiên bánh phồng tôm". Những chiếc bánh phồng tôm làm cho bé Ái đặc biệt thích thú, không phải vì ngon, mà vì cái cách chúng duỗi ra và phình to như có phép màu trong chảo dầu nóng.

Còn những bức về Ái và tôi thì nguệch
ngoạc và sai sự thực một cách tuyệt
vời. Một khung cửa sổ màu tím có hoa
ơi bệ cửa, tôi và Ái ngồi trên những
bông hoa, y như một màn xiếc. Tôi và
Ái đứng trên một cành ổi trĩu quả, chân mang giày, người thẳng đứng.
Khi tôi chỉ ra điều vô lý đó, Ái cau mày suy nghĩ rất lâu rồi bất chợt tìm ra giải pháp: vẽ ngay cho mỗi người một đôi cánh. Thế là tôi và Ái đậu trên cây như đôi chim, không lo ngã xuống bao giờ. Sẽ không ai nhận ra những nhân vật thần kỳ này, nếu chàng trai không có chiếc mũ bê rê to và cô bé không mang một chấm ruồi son được cố tình tô rất đậm, rất tròn dưới cổ... Chính cái chấm son vừa đập vào mắt tôi... Không hiểu bằng con đường nào,nhân vật thần kỳ bé bỏng đã bay đến đây, nằm trên chiếc giường phóng đãng này?.

Tôi đến bên cửa sổ, lẳng lặng đốt
thuốc và chờ. Ái Duy cựa mình, mở
mắt, ngẩn ngơ một lát rồi ngồi hẳn
dậy.Bất giác, tôi buồn nôn, một nỗi ghê tởm xen lẫn bực bội. Tôi không biết ứng xử thế nào trong hoàn cảnh này,và cuối cùng đã chọn cách ứng xử theo thói quen. Ái Duy đã tới đây,nghĩa là bé Ái không còn nữa. Nghĩa là trong tôi, chút thiên đường cuối cùng, nếu có, cũng đã tản cư vào địa ngục. Tại sao tôi không được quyền buông thả trong địa ngục của mình?. Gieo mình xuống giường, tôi quờ tay nắm lấy tay cô bé, bàn tay nhỏ mềm như cánh chim câu. Ái Duy kêu lên một tiếng, giằng tay ra và lùi về phía bên kia giường. Trò vờ vĩnh ngây thơ?Tôi đã gặp khá nhiều loại nữ sinh "chíp chíp" ở đây, đủ để biết cái lối giả vờ lần đầu sa ngã là một thứ trang sức không mất tiền của những loại đàn bà
trước tuổi đó. Nhưng lần này, hình
như không phải thế. Đôi mắt mở to sợ kìa bểu lộ điều gì đây thành khẩn đến xót xa. Óc hiếu kỳ của tôi bị kích
thích đến cực độ và tôi quyết định đi
đến cùng xem sự thể ra sao. Mặt giường phút chốc bừa bộn dưới một cuộc giằng co quyết liệt. Không hiểu từ lúc nào, tôi đã nắm chặt hai tay cô gái trong tay mình với một sức ghì siết mãnh liệt làm toàn thân tôi tê dại và mê mẩn.Ái Duy kêu lên nhưng không dám kêu to, những tiếng kêu như tiếng thở.Nàng lăn vào sát bên tôi để giằng tay ra, những ngón tay mảnh mai dịu
mềm cố sức gỡ tay tôi. Một lối tự vệ hết sức dại dột... Thình lình giữa lúc ấy có tiếng đập cửa, rồi tiếng huýt sáo vang lên từ ngoài hiên gác. Túc trở lại, đúng như đã hẹn.

Lẽ ra tôi phải mở cửa cho hắn vào.
Nhưng cô gái dường như hiểu ra điều chi sẽ đến, cố chắp tay lại, nhìn tôi lặng im như van vỉ. Bất chợt tôi lại thấy bé Ái trong ánh mắt ấy. Hạ giọng rất khẽ tôi bảo: - Em đừng sợ.
Nhìn thấy bức màn đầu giường, tôi
nhẹ nhàng kéo Ái Duy vào đó. Cô bé
ngoan ngoãn theo tôi như không hề nhớ trước đây có một chút tôi vừa làm cô hoảng sợ đến mức nào. Bây giờ điều làm cô khiếp hãi đang đứng ngoài khung cửa. Túc gọi tên tôi một lúc, rồi im lặng. Có lẽ hắn đang nhìn vào lỗ khóa, và đang
bể đầu chẳng hiểu tại sao chẳng có ai trong phòng. Chiếc xe hai ống khói của tôi vẫn nằm im dưới chân cầu thang kia mà. Bên tôi, Ái Duy run rẩy nép sát vào như nhờ che chở. Bỗng chốc những ham muốn trong tôi nguội lại, chỉ còn nỗi xót thương. "Một lát thôi, hắn sẽ đi". Tôi thì thầm. Đúng vậy, năm phút sau có tiếng làu bàu gắt gỏng, rồi tiếng xe rồ ga, xa dần.

Đồng hồ chỉ bảy giờ tối. Gió bắt đầu
thổi trên mái nhà, ngọn cây me đập
từng cơn vào cửa sổ. Cô gái đứng
sững giữa căn phòng, ngơ ngẩn,
phân vân.
- Em không cần tiền sao? - Cuối cùng tôi lên tiếng hỏi, phá tan nỗi yên lặng rình rập giữa hai người.
Cô bé nhìn tôi, như không hiểu tôi nói gì a.
- Thế sao em lại đến đây?
Ái Duy khẽ chớp mắt, hai giọt lệ rơi xuống. Mắt nàng mầu hạt dẻ với hàng my cong dày và những tia nhìn kỳ lạ mà ngày xưa tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi cầm tay Ái Duy dẫn đến bên bàn ăn, lần này là cái cầm tay thân tình của người chủ nhà. Tôi ăn một mình vì nàng cứ ngồi trơ không nhúc nhích.
Lát sau, không chịu nổi, tôi bỏ đĩa,
xúc từng thìa thức ăn đút cho Ái Duy, nàng miễn cưỡng, nhai, nuốt, mắt nhìn đăm đăm về phía trước, rồi chợt bật khóc, khóc thật sự như đứa trẻ.
"Mẹ ơi !", Ái Duy kêu lên, tiếng gọi cổ
sơ nhất thốt ra từ mọi nỗi đau, khiến
mắt tôi bỗng dưng cay xót. Ái Duy ! bé Ái Duy ! Bé Ái Duy ngày xưa! Điều gì đã xảy ra với em?.
- Em phải đi - cô bé ngẩng mặt lên,
dường như hiểu nỗi thắc mắc của tôi.
- Không được. Em ngồi đây, nghỉ một lát. Nhà em ở đâu? Tôi sẽ lấy xe đưa em về.
Tôi biết rất rõ nhà Ái Duy ở đâu, căn
nhà sau những tán lá ổi xanh và giàn hoa tỏi tím. Gần mười năm không đến đó, nhưng đường đi tôi vẫn chưa quên. Thế mà đã vờ vĩnh, thì ra tự thâm tâm, tôi cũng sợ Ái Duy nhận ra tôi, tôi vẫn sợ thằng tôi quỷ sứ bây giờ xóa nhòa hình ảnh thần kỳ trong những bức tranh thời thơ ấu của nàng.

"Không... Không, em không về nhà nữa". Ái Duy rụt người lại khi nghe đề nghị của tôi. "Thú thực, em làm tôi chẳng hiểu gì cả, cô bé ạ, nhưng hình như em đang gặp rắc rối. Tôi có thể giúp em được gì không?". Cô bé nhìn tôi từ đầu đến chân như muốn đánh giá lại xem có thể tin cậy con người xa lạ đứng trước mình tới mức nào.Không rõ bộ dạng của tôi lúc đó ra sao nhưng Ái Duy dần dần dịu lại, tỳ cằm lên bàn tay.
- Em sẽ kể cho anh nghe - cô bé khựng lại, thảng thốt - nhưng anh đ
ã quen biết gì em đâu? - phút ngập
ngừng qua đi, cô bé bắt đầu câu chuyện của mình.
- Này nhé, tên em là...
Tôi khẽ đặt một ngón tay lên miệng: "Suỵt, đừng, em không cần phải nói
tên với anh. Anh chưa biết em là ai, và sẽ không biết em là ai ở đâu. Nhưng cứ kể cho anh nghe, anh hứa sẽ tìm cách giúp em".

"Bây giờ nghĩ lại, em không hiểu sao
có thời kỳ em sống bình an phẳng
lặng như thế. Em có trường học, bạn
bè, những kỷ niệm vui, những nỗi
buồn, nỗi thiếu thốn xót xa cảm thấy mình thèm có mẹ, thèm được vỗ về yêu thương, nhưng tất cả những vui và buồn, thiếu và đủ ấy đều phẳng lặng, ổn định trong một trật tự đã thành nếp từ thời còn bé. Tất cả chỉ xảy ra khủng khiếp là khi người đàn bà ấy đến gặp em. Lúc bấy giờ đã tan trường, cô ấy đón đường em ngay cổng. Cô ta ném vào mặt em mảnh áo may ô rách như một lời nguyền rủa.
Em chịu trách nhiệm gì về mảnh áo ấy?
Ấy thế mà, từ lời nguyền rủa ấy, cuộc sống em như gãy gập. Em không biết diễn tả cách nào. Em chỉ biết có điều gì đó đã sụp đổ, một trật tự đã đảo lộn.Không bao giờ còn như trước, khôngbao giờ nữa. Em quên nói là mẹ em đã mất từ khi
em còn nhỏ. Em lớn lên lặng lẽ, cô thì không nghe em nói gì bao giờ, còn ba thì đi mù mịt chẳng mấy lúc có nhà. Ba em rất nghiêm, khắc kỷ, dù vậy em rất yêu Ba, gần như tôn thờ...". Bây giớ Ái Duy đang nằm úp mặt trên gường,cằm tỳ lên hai tay. Ánh đèn dừng lại trên sống mũi thon thon, một nửa khuôn mặt chìm trong bóng mờ. Tôi ngồi trong ghế bành, hút thuốc và nhìn những sợi tóc cô đang trải ra trên mặt gối.

Tự đáy lòng, em cảm thấy mất mát
không gì bù đắp nổi từ khi ba em lấy
vợ. Nhưng may mắn sao mợ em là một
người mẹ kế rất tốt. Vả lại, em đã quá
quen với sự cô độc đến nỗi chẳng còn thấy buồn chán nữa. Ở trong nhà em
hòa thuận hiếu lễ và cô đơn. Mỗi bữa
ăn em vẫn nói chuyện, vui cười, âu
yếm các em, thưa gửi với ba mợ. Rồi
những giờ còn lại em ru rú trong căn
phòng trên gác, đó là thế giới của em, ở đó em thực sự sống cuộc đời của
mình. Gia đình em vẫn phát triển với những
tiện nghi ngày càng phong phú,
những tiện nghi tất nhiên là đến bằng
con đường chân chính, vì ba em là
một người nghiêm trang mẫu mực,
đứng đắn đến mức khô khan. Ba em sống nghiêm túc đến nỗi ban khiếu tố
ở địa phương đã phải bật cười vì kinh
ngạc, rồi sau đó mới bất bình phẫn nộ,
khi có tin cô văn thư của cơ quan hô
hoán lên rằng ba em đã giở trò chim
chuột và định cưỡng hiếp cô ta. Cái tin đó chẳng khác nào một thứ chuyện
vừa khó tin vừa không có thực. Ở đời
không thiếu những lời vu khống,
nhưng không ai có thể vu khống
những vị bồ tát. Hành động vu cáo trở
lại trừng phạt kẻ chủ mưu: Cô văn thư bị buộc phải xin thôi việc.
Từ đầu đến cuối, ba em không phân
trần nửa lời. Ông không thiếu người
ủng hộ và bênh vực, khi cần đến. Kể
cả mợ em, người làm chứng có giá trị
cao nhất. Trước ban khiếu tố, mợ em đã nhận vào giờ xảy ra vụ việc như lời
người đàn bà kia tố cáo, ba em ốm
nghỉ ở nhà, và chính mợ đã điện thoại
mời bác sĩ đến thăm bệnh. Làm sao
ông có mặt một lúc hai nơi được? Tất
cả trôi qua như một bài toán đơn giản, và tưởng chừng rồi sẽ chẳng còn ai
phải nhớ. Nhưng một chiều, người đàn bà ấy
đón em trước cổng trường. Em suýt
không nhận ra cô ta, vì cô ta đã gầy
tọp đi, hai gò má nhô cao, tóc xõa rũ
rượi. Cô ta có bốn đứa con và hiện nay
không có việc làm nữa. Người đàn bà nhìn em, đôi mắt chết,
và rút ra một mảnh vải. Đó là một
mảnh may ô bị xé toạc, có chữ đầu tên
ba em thêu trên đó. (Ba em thường đi
công tác nên em đã đánh dấu tất cả
quần áo của ông để tránh lẫn lộn). Em cầm mảnh vải nhận ra dấu hiệu
ngạc nhiên:
- Tại sao cô xé áo của ba tôi... Nhưng
lúc nào? "Lúc ông ấy nằm trên bụng
tôi". Giọng nói lạnh lẽo của người đàn
bà vang lên bên tai em. Em lặng người đi như hóa đá. Em biết cô ấy đã thua
trận, ngã gục, bây giờ cô ta căm hận
và báo thù. Khi em về đến nhà, ba em không có ở
đó. Em đến bên mợ. Mợ đang thử cái
máy may mới mua. Em đặt mảnh áo
xuống bên mợ, lặng lẽ. Mợ quay nhìn,
rồi cau mày yên lặng. "Con điên sao?".
Lát sau mợ hỏi và nhìn em. Cái nhìn cho biết là bà đã hiểu và không cần
giải thích gì thêm nữa.
"Con điên sao". Câu hỏi của mợ làm
em không biết vịn vào đâu mà lần
nữa. Lẽ nào là điên rồ, cái nguyện
vọng muốn biết sự thật về những gì thân thiết nhất của đời mình? Bất giác
em nhận ra giọng nói bình thản kia,
đã từ rất lâu rồi chính mợ đã hiểu hơn
ai hết, ba em là người như thế nào...
em rùng mình, chới với như vừa thụt
chân xuống vực sâu... Trước mắt em, mợ thản nhiên tiếp tục
đạp máy. Hình ảnh mợ in trên những
vật dụng đắt tiền trong gian phòng.
Mợ đã có đủ để không cần thắc mắc gì
thêm cả. Còn em, em không cần gì cả,
em cần ba em. Nhưng làm sao em có lại ba như vẫn từng đã có? Làm sao sự
phẳng lặng trở lại? Làm sao yên tâm và
hy vọng? Làm sao...
Em gập người lại, lảo đảo, muốn nôn
mà không nôn được. Mợ em ngẩng
lên, nhìn thấy em giật mình: - Con ốm à? Mợ hỏi.
Em lắc đầu:
- Không. Con không muốn sống trong
cái nhà này nữa.
- "Ái Duy!". Mợ kêu lên, vừa lo lắng
vừa tức giận. "Con không muốn sống trong cái nhà
này nữa." Em nhắc lại và nấc lên
nhưng em không khóc. Như một
người lên cơn động kinh, em thấy
chân tay co giật. Mợ em nhào vào
phòng ngủ. Bà đi gọi điện thoại cho ba em. Trong trạng thái kích động
mãnh liệt, em đi thẳng ra đường, hai
tay không cầm một thứ gì tùy thân. Những con đường. Những con đường
nhảy múa trước mắt em. Xe cộ, cây cối,
người qua lại. Những con đường!
Em đi, đi hoài, không nghĩ ngợi. Một
cái gì đấy đã rạn vỡ, không thể hàn
gắn được nữa. Một thế giới đã sụp đổ không còn nơi nương náu.
Đêm lạnh, phố vắng. Em dần dần nhận
ra mình đói, rét, mỏi mệt và nếu cứ đi
tiếp mãi em sẽ thành một trong những
người điên lang thang của thành phố
này. Em ngồi xuống chiếc ghế đá bên mé
công viên. Một chiếc xe máy rà lại. Em
nhìn một lúc mới nhận ra một người
đàn ông đang cúi xuống:
- Lên đây, anh chở đi. Chết cóng bây
giờ. Em không nhớ sau đó em và anh ta đã
nói những gì. Em chỉ nhớ trong trạng
thái mê muội tê cóng, mình đã lên ngồi
sau xe.
Lúc đến căn phòng này, em bắt đầu
thấy sợ. Hình như có điều gì khủng khiếp sẽ đến. Nhưng em không thể ra
khỏi trạng thái rũ liệt. Anh ta pha cho
em một cốc chanh nóng nhưng em chỉ
hớp được một hớp. Thấy vậy, anh ta ra
khỏi phòng, khóa trái cửa lại.
Dần dần, em hơi tỉnh lại, bắt đầu nhớ ra mình đang ở nơi đâu. Giữa lúc đó
em nghe tiếng người lên thang, và
anh đến... Ái Duy ngừng kể. Trời tối mịt mùng
trên ô kính chắn gió.
Cô bé kiệt sức. Lúc kể xong, cả người
cô rung lên, mái tóc dài úp sát xuống
gối. Tôi ngồi yên trong ghế bành.
Không biết làm gì, cũng không biết nói gì.
Trên gường, Ái Duy nằm yên, lịm dần
trong giấc ngủ. Những ngấn nước mắt
còn đọng quanh mi. Đêm ấy tôi ngủ trên tấm drap trải giữa
sàn nhà, cuộn mình trong chăn. Đêm
yên tĩnh, tôi nghe tiếng thổn thức
trong cơn mơ ngủ thỉnh thoảng dội
lên từ lồng ngực cô gái trẻ thơ. Hình
như tôi đã từng cảm thấy nỗi đau đớn ê chề này hơn một lần trong đời. Tôi
đã cảm thấy như thế vào ngày Cầm bỏ
đi sau khi bĩu cặp môi khinh khi tuyệt
đẹp trên tình yêu thần thánh của tôi
ngày đó. Tôi đã đau đớn nằm trên cái
sàn nhà này - lúc ấy còn trơ trụi chưa hề có dấu vết những vật dụng xa hoa
- Nằm, tự nguyền rủa và muốn hủy
diệt cả cuộc đời bất lực của mình. Rồi
chợt bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi ra
đi, lột xác, vứt bỏ những niềm tin,
chấp nhận những con đường ngắn nhất để có quá hơn những gì Cầm đòi
hỏi. Khi cuộc sống đã đầy ắp thú vui
vật chất, tôi khoái trá nghĩ sẽ có ngày
Cầm ao ước trở lại với tôi và lúc đó tôi
sẽ quay lưng để làm nhục nàng.
Nhưng nàng không quay trở lại, bao năm nàng không trở lại. Dần dần, lòng
căm thù nguôi ngoai, nghĩ đến Cầm
tôi chỉ còn một cảm giác mơ hồ không
vui không buồn. Đôi khi tôi cảm ơn
nàng đã khiến tôi đủ sức mạnh để
thay đổi số phận mình - đúng thế, lòng căm hận có khi còn mạnh hơn cả
tình thương yêu. Nàng đã cho tôi một
số phận khác và biến tôi thành một
con người khác. Bây giờ tôi không
căm ghét nàng nữa vì lẽ giản dị: tôi đã
trở thành giống như nàng. Bây giờ, cạnh tôi là một cô gái mười
sáu tuổi thất vọng. Thế giới thần tiên
của tuổi thơ tan biến: một thế giới
khác, nham nhở, ti tiện hiện ra. Hôm
nay cô bé ngạt thở, vùng vẫy. Ngày
mai cô sẽ thở quen không khí ấy, thậm chí không thể thiếu nó. Cũng
như tôi bây giờ...
Suốt trong đêm, ánh mắt ma mị của
Cầm cứ xoáy vào tôi, cám dỗ, xúi giục,
khêu gợi một điều gì vốn có từ trong
bản năng của đàn ông. Tôi nhổm dậy, đến ngồi cạnh Ái Duy. Đôi mắt nhắm
nghiền mệt mỏi. Gò ngực thiếu nữ
phập phồng dưới lớp chăn. Tôi rít
thuốc liên tục, rồi đứng dậy đưa cái
giường xếp nhỏ ra hành lang, cùng
với chiếc chăn bông đương đầu với đêm lạnh. Đêm lặng yên, lặng yên đến không
thể nào chịu được.

Sáng mai tôi tỉnh dậy. Tiếng lá ngoài
kia rì rào: hình như hôm nay trời ấm
hơn.
Cửa phòng mở hé. Tiếng nhạc nho
nhỏ phát ra từ chiếc Cassette ở đầu
giường: "Chuông thanh thanh, chuông thanh thanh, chuông giáo
đường thanh thanh...". Thấy tôi bước
vào, Ái Duy đang ngồi hát theo tiếng
nhạc chợt dừng lại, mĩm cười. Đó là
lần đầu Ái Duy cười với tôi từ hôm qua
đến giờ. Trong nụ cười thấp thoáng vẻ hoàn hồn, tin cậy và tôi biết đó là phần
thưởng đền bù cho một đêm không
ngủ.
- Bây giờ em mới nhớ, hôm nay là
Nôen.
- Vâng. Hôm nay, nếu em đồng ý, anh sẽ đưa em đi chơi để nhìn trời đất
Giáng sinh.
Ái Duy nhìn tôi như dò xem trong lời
đề nghị ấy có gì đáng sợ không.
- Em đừng ngại. Anh hứa không làm
cho em sợ hãi đâu... Anh xin em, mình không thể ở đây lâu hơn được. Sẽ có
người đập cửa như hôm qua ấy.
Điều đó hoàn toàn là thực, vì những
thằng bạn phóng đãng của tôi đâu có
để lỡ dịp tụ tập vào một ngày rảnh rỗi
như thế này. Mặt Ái Duy xanh rờn: "Vâng, vâng, em sẽ đi". Tôi mỉm cười:
sự tình cờ đã đẩy tâm hồn trẻ con dễ
thất vọng mà cũng dễ tin này về phía
tôi, và chốc lát tôi biết mình đã từ gã
hoang đàng biến thành tay hiệp sĩ.
"Được rồi, anh sẽ cố gắng làm cho ngày hôm nay không buồn tẻ, nhưng
ta phải giao ước nhé: hôm nay ai cũng
phải vui, không ai được nhắc đến
chuyện buồn. Ngày Chúa ra đời mà!".
Hai chúng tôi thỏa thuận với nhau và
ngồi vào điểm tâm, với món mì cua muôn năm của anh chàng độc thân. Ái
Duy nhìn lên bức chân dung của Cầm.
Cái nhìn ngây thơ của cô bé như bị hút
vào ánh mắt mê hoặc của nàng tiên cá
trong tranh.
- Ai đấy anh?. - Người đàn bà của đời anh đấy. Em
hãy nhìn thoáng qua thôi, nhìn lâu sẽ
bị hớp hồn, giống như anh ngày
trước.
- "Em thấy sợ " - Ái Duy nói. "Có cái gì
ma quái ấy, anh ạ". - Đúng, nàng là ma, ở đấy quá lâu
nàng đã biến thành ma quỷ. Em
không tưởng được đâu. Những đêm
trăng hắt vào, nàng lè lưỡi ra dài hàng
thước. Từ trong giường nhìn ra, anh
ớn lạnh, cô độc đến xây xẩm mặt mày. Ái Duy mở to mắt nhìn tôi như muốn
hỏi xem đùa hay thật. Rồi cô bé trầm
ngâm nhìn chân dung thiếu phụ, mặt
thoáng vẻ phân bì trẻ thơ:
- Anh... anh đã yêu cô ấy nhiều lắm,
phải không? Tôi gật đầu. "Đẹp quá. Chắc anh
không bao giờ quên cô ấy". Bỗng
dưng tôi thấy buồn cười: "Anh cũng
không biết. Có thể là thế". Không, hình
như tôi đã không hề nghĩ gì về Cầm.
Tôi đã quên nàng từ rất lâu, những nhức nhối cũng đã qua. Nhưng nàng
vẫn còn đó mãi mãi vẫn còn đó, trên
từng vật dụng xa hoa bừa bãi, trên
gối chăn hàng đêm xê dịch trong cuộc
truy hoan, trong sự trống rỗng chán
chường gậm nhấm đời tôi! Chiếc Bonus chạy như mũi tên lao trên
đường. Ái Duy ngồi sau, tôi chỉ nghe
thoang thoảng tiếng nói, hình như cô
bé hỏi tôi tại sao lại dùng cái xe to
kềnh càng như thế này.
- Xe này theo kịp cả ô tô đấy, Ái Duy ạ. - Để làm gì?
- Để làm gì à? Anh không biết. Có lẽ để
thỏa mãn lòng háo thắng. Cái đó quỷ
quái và mạnh mẽ lắm, em ạ. Không có
điều đó, chắc cuộc sống của anh
chẳng còn gì. Như để chứng minh điều vừa nói, tôi
cho xe vọt chạy lên. Những cây xanh
hai bên đường như giật lùi mờ
thoáng. Vài chiếc ô tô cũ rỉ rả bên
đường tụt về phía sau. Ái Duy cười,
tiếng cười trong như thủy tinh. Đúng là trẻ con, khóc đấy rồi cười đấy. "Sợ
không? Có sợ thì ôm lấy người lái
nhé". Tôi cho xe phóng nhanh hơn
nữa, tốc độ chóng mặt. "Không!" Cô
bé bướng bỉnh trả lời. Xe phóng
nhanh hơn nữa. "Không! Không!"... Tiếng Ái Duy reo trong gió, rồi một lát,
tôi thấy bàn tay nhỏ mềm bám nhẹ
vào vai mình: "Em chóng mặt quá". Tôi
cười thành tiếng, tiếp tục phóng xe. Ái
Duy kêu to: "Em sẽ buông tay ra. Em té
xuống cho mà xem". Tôi sợ, đầu hàng, cho xe chạy chậm lại. Sau lưng
tôi, Ái Duy đấm thùm thụp, trách móc.
Bỗng nhiên tôi cười vang, nghịch
ngợm như chú học trò nhỏ. Bãi cỏ dưới chân đồi Thiên An xanh
ngắt, những cây thông non ẩn mình
lấp ló dưới thung lũng đầy sương.
- Sao đến đây hở anh?.
- Thì em đã chẳng bảo là đến bất cứ
đâu cũng được. Đã lâu lắm anh không đến chỗ này. Sáng nay, lúc đi cùng em
trên đường, tự nhiên anh thấy nhớ
cảnh cũ.
Thuở còn đi học, tôi thường đến ngọn
đồi này, có lúc là để yên tĩnh ôn thi, có
khi để mượn những cuốn sách rất xưa ở thư viện của nhà dòng. Lâu lắm
rồi, tuy vẫn ở trong thành phố, tôi
không trở lại. Bây giờ tôi ngồi đây,
trên chiếc áo mưa trải rộng. Ái Duy
nằm sấp, chiếc áo gió đỏ thắm vẽ một
vệt mầu tươi sáng trên cỏ xanh. Vẻ mặt Ái Duy khiến tôi nghĩ cô bé
đang sống trong mơ. Và lạ thay, tôi
cũng có cảm tưởng như thế: một giấc
mơ bất ngờ, kỳ lạ.
"Hình như em đã đến đây nhiều lần,
khi còn nhỏ". Ái Duy vừa nói vừa chăm chăm nhìn xuống hồ Thủy Tiên.
Đôi lông mày đen, cau lại như muốn
đào sâu vào trí nhớ:
- Đúng, đúng rồi! Ở đây có một mặt hồ
tròn và bên kia là tu viện... Khi còn
nhỏ, em đã nhìn, và tưởng tượng tới tòa lâu đài và mặt hồ bằng gương
trong chuyện Chú lính chì... Tôi gõ gõ
lên mái tóc Ái Duy. Đúng, tôi cũng vừa
nhớ lại đã có lần dẩn cô bé học trò lên
đây, thuở đó Ái Duy còn thích ngậm ô
mai. "Em đã đến đây với một người... "Ái Duy bỗng thở dài. Tiếng thở hòa
tan vào cơn gió đang xì xào quanh
mặt hồ rồi mất hút trong thung lũng
thông. "Bây giờ em không còn hình
dung được mặt mũi người ấy nữa. Thế
mà thuở đó đọc truyện cổ tích, em luôn thấy các hiệp sĩ và các hoàng tử
có đôi mắt và miệng cười giống hệt
anh ấy...".
Ái Duy dừng lại, bứt một bông cỏ,
chúm môi thổi vào nhị hoa.
- Bây giờ anh ấy đâu rồi - Tôi hỏi. - Em không biết. Lâu lắm rồi, tự nhiên
em lại nghĩ đến. A! Nếu mà anh ấy vẫn
còn ở nhà, có lẽ hôm qua em sẽ không
ra đi.
Vẻ mặt Ái Duy rũ ra, buồn bã.
- Thôi đừng nói chuyện đó nữa. Em làm tôi phật lòng ghê gớm lắm đấy.
- Vì sao?
- Nếu hôm qua em vẫn ở nhà, hôm
nay tôi chẳng được biết em. Giờ đây
em không vui sao. Hãy nhớ lời giao
ước đấy nhé! Ái Duy vội vã trả lời: "Ồ! Không, không,
vui chứ".
- Ít ra tôi cũng dễ thương gần bằng
ông anh hoàng tử của em ngày trước.
Ái Duy nhìn tôi chăm chăm:
- Anh chẳng giống gì anh ấy đâu. Anh ấy nghiêm và hiền. Anh ấy cũng
không có ria mép...
- Khó gì ria mép. Có thể nơi nào đấy
ông anh của em bây giờ cũng đã để
ria mép, không chừng cả râu quai nón
nữa. Ái Duy phá ra cười: "Nhất định không
có đâu, những người hiền lành không
có râu".
- Nghĩa là anh dữ tợn lắm?
Ái Duy lắc đầu: "Đến bây giờ em cũng
chẳng rõ anh là người thế nào?". - Thế sao em lại dám đi cùng tôi?
- Em cũng không biết, nhưng em linh
cảm, nhất định anh không phải là ma
quỷ.
Câu nói giản đơn của nàng, không
hiểu sao, làm tim tôi se thắt. Ái Duy đứng dậy, chạy xuống lòng
thung lũng, cúi nhặt những trái thông
rơi rải rác trên mặt cỏ. Mầu áo đỏ phấp
phới sau những tán thông xanh.
Tôi chầm chậm bước theo sau cô bé,
tay cầm điếu thuốc cháy dở và nhận ra mình đã qua cái tuổi có thể chạy nhảy
hồn nhiên trên cỏ. Ái Duy đang chập
chờn trước mắt. Qua hết bờ dốc cô bé
tìm thấy một ngôi mộ cũ nằm lẻ loi bên
sườn đồi và ngồi thụp xuống sau
thành mộ. Thấy rất rõ chỗ nấp ấy nhưng tôi cũng
giả vờ đi quanh tìm kiếm và gọi to:

- Bé ơi! Bé ơi!
Một tiếng reo dài, hai bàn tay nhỏ bịt
lấy mắt tôi, tinh nghịch. Chúng tôi ngồi
bên nhau trên bức thành quanh ngôi mộ, chân buông thõng chạm đầu vào
những ngọn cỏ ngũ sắc...
"Tội nghiệp cho ai nằm đây, ngày đêm
chỉ có một mình". Ái Duy nói, bứt
những cánh hoa ngũ sắc tung về phía
nấm mộ. Chợt cô bé ra chiều tư lự: "Nếu bây giờ đột ngột động đất chẳng
hạn, hai anh em mình sẽ vĩnh viễn
nằm lại nơi đây".
- Anh chắc như vậy sẽ hạnh phúc lắm.
Ở dưới ấy mình sẽ không cô đơn.
Tôi định nói: "Ít nhất cũng dễ chịu hơn khi nằm cạnh em lúc còn sống",
nhưng kịp dừng lại vì thấy dường
như lời đùa cợt ấy ẩn chứa chút xíu
đểu cáng. Tôi ngập ngừng, im lặng rồi
chợt ngạc nhiên vì sự đàng hoàng của
mình. Bây giờ Ái Duy đang say sưa bứt bông
cỏ gấu tết lại để chơi trò đá gà. Cô đưa
cho tôi một cọng, tôi ngẩn người:
- Làm thế nào đây nhỏ, từ lâu anh
quên cái trò này mất rồi.
"Thế này... Thế này nhé..." Ái Duy loay hoay gài hai bông cỏ vào nhau. Mắt cô
bé chăm chú nhìn, rồi chợt ngẩng lên
sáng trong mầu hạt dẻ. Một chút nắng
mùa đông long lanh trong ánh mắt
thỏ con.
- Sao thế anh? Ái Duy hỏi, bỡ ngỡ. Mặt tôi lúc ấy có lẽ thoáng vẻ ngây dại,
buồn và hạnh phúc.
- Anh cũng không hiểu. Tự nhiên anh
nhớ thời còn nhỏ, bắt dế, trèo cây, tắm
sông, nghịch nước. Hình như em vừa
đánh thức tất cả trở dậy trong anh, chúng nằm ngủ quên đâu đấy. Lâu
quá anh bận rộn đến tưởng như mình
không có quá khứ.
- Anh nói leo cây làm em cứ nhớ hồi
còn nhỏ ngoài vườn nhà có cây ổi lớn.
Em cứ mơ leo lên mà người lớn cấm ngặt. Thế là em vẽ em và anh Thắng
đứng trên cành ổi. Rồi em cho vào cả
hai những cặp cánh thật dài.
- Để làm gì? Tôi tủm tỉm cười, mắt chợt
rất cay.
- Đề phòng khi có ngã mình sẽ bay lên, thật dễ sợ nếu ngã từ trên cao
xuống mà không có cánh.
- Người có cánh đâu, em?
- Vậy mới khủng khiếp. Làm sao hở
anh?
- Có hai cách. Một là ngã chết, hai là chấp nhận tình trạng chênh vênh
đang sống, thay đổi dáng kiểu người.
Hóa thân làm một chủng loại gì đó có
thể lắt lẻo ở mọi độ cao. Dần dần sẽ
quen, sống béo tốt, vui tươi, giàu có
nữa. - Em không hiểu.
- Hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng thôi, bé
hãy trở lại chuyện ngày còn nhỏ...
Ràn rụa nước mắt, Ái Duy úp mặt vào
vai tôi, và tôi khẽ đặt tay lên mớ tóc tơ
vuốt nhẹ như vỗ về đứa trẻ. Trên đường về, chiếc Bonus lao theo
những con dốc dài. "Nhanh lên anh,
nhanh lên!" Ái Duy kêu lên và cười,
tiếng cười lạ lùng trong như thủy tinh.
Tôi nhún vai: chiếc xe bốc lên, lao như
xé gió. - Nhanh lên nữa! Nhanh lên!
Giọng cô bé tinh nghịch, hối hả. Hai
cánh tay quàng quanh người tôi, cái
đầu nhỏ áp vào lưng áo. Tình huống
bất ngờ làm tôi hơi bối rối "Sao? Hết sợ
như hồi sáng rồi hả? Nhanh thế này được chứ?".
"Được" một tiếng thoáng bên tai, rồi
chợt mắt tôi tối sầm. Hai bàn tay Ái Duy
vừa bịt lấy mắt tôi, chiếc xe loạng
choạng. Tôi thắng gấp, xe nẩy bật,
quay tròn. Một tiếng "rầm" rùng rợn trên mặt đường, tôi không còn biết gì
nữa... gì nữa. - o O o - Tôi cũng không nhớ sau đó người và
xe làm cách nào về đến nhà. Buổi
chiều, tôi lục tìm thuốc tím và mấy lọ
nước khác để lau chùi những vết trầy
kéo dài trên mu bàn tay và đầu gối.
Không hiểu sự may mắn nào đã giúp chúng tôi thoát chết, hoặc ít ra cũng
không bị thương trầm trọng.
Ái Duy nằm yên lặng lơ mơ trong ghế
bành. Chiếc áo gió mầu đỏ toạc một
đường dài. Tôi bực bội phát cáu vì câu
chuyện gặp gỡ tình cờ đã suýt biến thành một trò chơi trí mạng. Nén cảm
giác đau thương, tôi bảo:
- Ngốc là sự tìm cách hủy diệt mình,
em bé ạ. Chẳng giải quyết được gì cả,
hèn nhát! Anh không bao giờ muốn
chết. - Thì anh đã chẳng bảo chết nằm bên
em là một hạnh phúc. - Ái Duy bướng
bỉnh trả lời.
- Đừng có ngu. Kinh nghiệm đầu tiên
mà mọi người con gái phải có là đừng
bao giờ tìm cách kiểm chứng lời nói của đàn ông - Tôi nói thêm với giọng
pha trò để không khí đỡ căng thẳng -
những lời ấy thuộc phạm trù thi ca,
không thuộc phạm trù khoa học.
- Ít ra, nhờ vậy bây giờ em mới hiểu ra
điều đó. Tôi nhún vai, lắc đầu, không nói nữa. Tối hôm ấy, sau bữa ăn tối, tôi đưa cái
gường xếp nhỏ ra hành lang. Bên
trong Ái Duy chuẩn bị đi ngủ. Qua
khung kính mờ, bóng cô gái ngã
xuống kéo dài. Cái bóng đang chải
tóc. Đèn tắt. Một lát. Rồi ánh sáng trở lại,
hắt qua ô thông hơi. Cửa mở. Ái Duy
bước ra, ngồi xuống mép giường, mắt
mở ro, tay rụt rè nắm lấy tay tôi.
Nằm yên, tôi nhìn cô bé. Không hiểu
sao, giờ phút này lòng tôi bình thản lạ. - Có chuyện gì nữa, bé?
- Em đang nghĩ đến ngày mai. Anh
khuyên em nên thế nào?
- Về nhà. Xem như không có chuyện
gì xảy ra. Đi học, đi chơi, nếu thích thì
trèo cây, bắt bướm... - Không thể được. - Ái Duy thở dài,
một tiếng thở buồn thương.
- Được. Và phải như thế nào. Khi
những bức xúc qua đi, em sẽ trở lại
bình thường.
- Anh lại nói như thế sao? Với em, không bao giờ có thể như trước nữa.
- Đó chỉ là một bước để trở thành
người lớn, chỉ có thế thôi. Em tưởng
em có thể làm trẻ con mãi sao? Chẳng
quan trọng gì cả, rồi em sẽ hiểu ra và
chấp nhận. - Không, không thể được. Ái Duy òa
lên khóc.
"Không, em muốn ở lại đây. Em không
thể trở về. Hãy cho em ẩn náu một nơi
không có giả dối, không có nhơ
nhuốc". "Không có một nơi nào như thế cả". Tôi muốn hét vào tai nàng
điều đó. Nhưng làm sao cho nàng tin.
Ái Duy!, Ái Duy, những ảo tưởng đầu
đời của tôi!
- Anh ơi, tuổi thơ của em đã chấm dứt
rồi. Em muốn ở lại đây, ngày ngày em sẽ cọ sàn và nấu ăn. Rồi em sẽ chiên
bánh phồng tôm...
Ái Duy nắm cả hai tay tôi. Run run tôi
đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy cô bé ra.
Nhưng cô không buông, và từng
bước, chúng tôi đến gần lan can. Sao đầy trời. Mầu đen tím huyễn hoặc
phủ xuống thế gian. Lặng yên, lặng
yên mênh mông, chỉ có tiếng Ái Duy
thì thầm: "Không hiểu sao anh ạ, lúc
này em thấy anh giống như anh
Thắng của em hồi xưa vô cùng! Hãy để em ở lại đây. Em yêu anh".
Không hiểu vào giờ phút thốt ra mấy
tiếng thiêng liêng ấy, cô bé có hiểu
mình đang nói gì không? Tôi đứng
trân người, chết điếng, xao xuyến vì
sự thử thách quái ác đó. Mái tóc cô bé dịu dàng áp vào vai tôi, mùi thơm
thiếu nữ làm tôi ngây ngất.
Nhưng tôi trấn tĩnh được. "Bé, bé biết
không, anh vẫn nghĩ tìm kiếm sự
thanh khiết tuyệt đối là dấn thân vào
cuộc hành hương không tới đích. Nhưng không hiểu sao hôm nay... Hồi
nhỏ, anh từng kể chuyện một gã ác
độc suốt đời toàn chém giết, chỉ duy
nhất một lần hắn đã cứu được một
con nhện. Khi chết, y xuống hỏa ngục
và lúc sắp bị thiêu cháy thì một sợi dây nhện từ trời buông xuống kéo hắn ra
khỏi âm ty. Anh có linh cảm rằng sau
này khi anh chết, nếu có gì cứu rỗi
được anh, đó chính là cái đêm này.
Ái Duy nhìn xoáy vào tôi, đôi mắt ngây
dại dưới ánh sao. - Nghĩa là thế nào, hở anh?
- Nghĩa là thế này, giả dụ đúng là em
yêu anh, giả dụ có một điều gì đó giữa
chúng ta... Điều đó, bé ạ, nếu là
chuyện nghiêm túc, thì lúc này anh
chưa dọn mình để đón tiếp nó. Ái Duy sững người một phút, rồi lùi lại:
- Như thế nghĩa là em phải ra đi?
- Này nhé! Sáng mai, anh sẽ đưa em
đến một ngã tư mà anh biết rõ từ đó
em có thể đi bộ về nhà trong năm
phút. Đừng ngạc nhiên. Em sẽ về nhà, xin lỗi mọi người, sống bình thường
như chẳng có chuyện gì xảy ra. Em
hãy yên tâm quên hết những gì xảy ra
hôm nay; anh hứa với em rằng chỉ có
một mình anh biết, mà anh lại không
hề rõ em là ai, tên gì, ở đâu. Rồi một ngày kia chính anh cũng chẳng còn
nhớ nữa.
Ái Duy vẫn đứng lặng. Hai con mắt
nàng nhìn tôi, đôi mắt mầu hạt dẻ, lần
đầu tiên tôi thấy trong ánh nhìn ấy
một vẻ ai oán đến não lòng. - Em không hiểu vì sao lại phải cẩn
thận đến rắc rối như thế. Nhưng thôi,
điều đơn giản nhất thì em hiểu rồi: anh
không cần có em... Em sẽ đi, đúng như
lời anh khuyên - Bỗng nhiên cô bé
nghẹn ngào run rẩy: "Bây giờ anh đến đây...".
Ái Duy ngước mắt lên, mắt nhắm
nghiền. Tôi đặt hai tay nhẹ nhàng
quanh vai cô bé, "Hãy hiểu cho anh.
Sau này em sẽ hiểu". Tôi nhủ thầm và
khẽ hôn lên trán cô bé, cái hôn của người anh dành cho đứa em bé nhỏ.
Nhưng Ái Duy mở choàng mắt, lắc
đầu, quàng hai cánh tay mảnh dẻ vào
cổ tôi. Rồi nàng quả quyết níu đầu tôi
xuống và hôn vào môi tôi, cái hôn đầu
đời như một thứ lễ vật ngọt ngào. Bây giờ thì tôi không cưỡng lại những lời
ru dỗ ngọt ngào của trái tim mình
được nữa...
Đêm lặng yên, lặng yên bất tận. Chợt
một hồi chuông từ trời cao thánh thót
vang ngân. Đã nửa đêm, giờ Chúa ra đời. - o O o - Lại một sớm mai tràn vào hành lang
hẹp qua những ô thông hơi. Tôi tỉnh
giấc và nghe tiếng nhạc vọng từ
Cassette: "Nghe kể chuyện ngày xưa,
có một nàng công chúa...".
Rửa mặt, thay áo xong, tôi bước vào phòng.
Cửa mở! Chăn bông nằm nửa trên nửa
dưới, chéo chăn phết mặt sàn gạch
hoa. Trên gối vẫn còn chỗ trũng xinh
xinh, mấy sợi tóc tơ còn vướng lại.
Ái Duy đã đi rồi, lặng lẽ, đột nhiên như khi nàng đến. Tôi nhào ra phía cửa sổ,
nhìn xuống đường. "Ái Duy, Ái Duy!"
Tự nhiên trong tôi trào lên một ước
muốn xót xa được thấy lại khuôn mặt
cô bé. Tôi định xuống lấy xe lao ngay
đến căn nhà ấy, căn nhà có những cây ổi vươn cành ra tới bờ thành. Nhưng
không hiểu sao tôi dừng lại... Hãy chờ
một thời gian để lắng xuống những
xôn xao của cơn bão. Có thể tất cả
cũng chỉ là ảo giác như thế... Mười ngày sau, khi biết cơn bão ấy
không bao giờ qua đi, tôi tìm đến ngôi
nhà, ngỡ sẽ gặp cô bé đi học về, áo
trắng và cặp sách ôm trước ngực.
Bà cô nghễnh ngãng ra mở cửa. Bây
giờ bà già quá mức tôi tưởng tượng, đét như một cành củi khô. Khó khăn
lắm tôi mới hỏi thăm được và bà trả lời
rằng Ái Duy không trở về nhà. Gia
đình tìm kiếm khắp nơi, vẫn bặt tăm. Năm sau, cũng vào dịp Noel, tôi đến
một thành phố khác nhận công việc
làm ăn và được mời dự dạ vũ ở nhà
một người bạn. Phòng nhảy mờ ảo
dưới ánh đèn lác đác trên cây thông
rực rỡ. Đang ngồi trước ly rượu, chợt tôi giật mình vì thấy một đôi trai gái
cặp tay nhau bước vào. Người con trai
còn trẻ nhưng khá mập, bụng đã phát
triển quá mức. Cô gái mặc jupe đỏ thời
trang lưng hở rất thấp, bộ ngực nhô
lên rụt rè dưới cổ áo rộng. Trời ơi, đấy là Ái Duy!
Ái Duy! Nhưng sao nàng thay đổi
nhiều quá thế? Nàng quay cuồng theo
điệu nhạc, đôi môi son mầu cánh sen
thời thượng. Ái Duy... Tôi dụi mắt,
nhưng đúng là cái răng khểnh khi cười, cái cổ cao mảnh khảnh, không
bao giờ tôi quên.
Nhạc dừng. Tôi đến gần bên gốc
thông. Gã con trai đặt một tay lên
khoảng thịt da mát mẻ sau lưng cô
gái. "Ái Duy", Tôi gọi khe khẽ, một lần, hai lần. Nàng không nhúc nhích. Lẽ
nào em đã quên cả tên của mình rồi ư?
Chợt người đàn ông thầm thì điều gì,
chỉ tay về phía cửa. Cô gái quay nhìn
nghiêng nửa người lại, và tôi bàng
hoàng nhận ra: Cô ta không có vết son dưới cổ. Không phải Ái Duy! Đêm hội tan. Tôi trở về khách sạn,
lòng bồn chồn vì vui mừng lẫn tiếc
nuối. Ái Duy! Bây giờ em ở đâu? Biết
đâu chừng, ở nơi xa xôi nào đấy em
chẳng đang phấn son quay cuồng
trong tay gã đàn ông không quen biết? Nếu thế thì em sẽ nghĩ gì về tôi,
về điều thiện còm cõi mà tôi đã nói với
em đêm em cầu xin tôi giữ em lại, và
tôi đã quay đi, mặc em lăn xuống dốc
cuộc đời!
Cứ thế, tôi nằm chong mắt trong đêm yên lặng. Lúc ánh sáng mai lờ mờ hiện
ra qua những ô kính trên cao, tôi chợt
thầm nghĩ: Không, mãi mãi Ái Duy vẫn
là Ái Duy! Mãi mãi vẫn là em của đêm
ấy, chính em đã ra đi để khẳng định
niềm tin của mình, bất chấp những lời tôi khuyên nhủ. Ở con người mảnh
khảnh nhỏ nhoi ấy là sức mạnh mãnh
liệt không tàn lụi... Ái Duy, ngọn lửa nhỏ của tôi, bây giờ
em ở đâu?

TO BE CONTINE